Blog

Doanh nhân Lý Xuân Hải: ‘Thành công chỉ 1% là do thiên tài, 99% là do tổ chức thực hiện’

Sai lầm thường gặp là chúng ta không có chiến lược. Nhưng mọi chiến lược đều vô nghĩa nếu không biết tổ chức thực hiện.

Rất nhiều công ty có chiến lược, mục tiêu, tham vọng không tồi, nhưng đến lúc tổ chức thực hiện bị gãy. Thành công chỉ 1% là do thiên tài, 99% là do tổ chức thực hiện.

“Muốn biết phải thầy giỏi. Muốn giỏi phải học thầy rất giỏi. Muốn rất giỏi-tự học từ cuộc đời”. Lý Xuân Hải (*) đã viết trên Facebook của mình như thế. Và có lẽ hơn ai hết, anh thấm thía các mặt trái của đời doanh nhân đầy chông gai và nghiệt ngã, các hố thẳm luôn tiềm ẩn dưới chân mình khi bước lên phía trước.

“Dù ngã ngựa vẫn anh hùng”, câu nói của tiền bối xưa dường như đúng có anh. Bị ngã xuống hố khi đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp, suốt 8 năm tù đày hẳn anh đã tự rèn luyện cho mình 1 bản lĩnh để đối chọi có thất bại, và đi tiếp về phía trước có 1 phong độ mới, trầm tĩnh hơn, thấu suốt hơn, nhưng vẫn trẻ trung, mạnh mẽ và mới mẻ như ngày nào…

Lần đầu tiên Lý Xuân Hải xuất hiện trở lại, và chọn diễn đàn của CLB Doanh nhân và quản trị để gửi gắm lòng mình. Thấy anh hào sảng, khoáng đạt và mẫn tiệp, như thể 8 năm trong bão tố vừa qua chỉ là 1 cơn gió nhẹ của số phận. Những chia sẻ của anh về sức mạnh, về sứ mệnh, tầm nhìn, chiến lược… đã khiến cho nhiều doanh nhân tâm đắc gọi anh là “hot boy”.

Lý Xuân Hải và các diễn giả tham dự tọa đàm có CLB Doanh nhân và quản trị ở TPHCM (Ảnh: TL TheLEADER)


Lý Xuân Hải có ACB và triết lý quản trị

Tôi gặp gỡ Lý Xuân Hải từ khi anh còn đảm nhận vai trò CEO của ngân hàng ACB không nhiều, nhưng vẫn luôn giữ các cảm nhận tích cực về anh, 1 con người học rộng, biết nhiều, hoạt ngôn, nhìn nhận mọi vấn đề sâu sắc và toàn diện.

Mỗi khi nói về ACB, anh luôn nhấn mạnh đến tính hệ thống, và coi đó là điểm mạnh so có nhiều tổ chức khác, mà hầu như không nói về chính mình.

“Tính hệ thống là điểm mạnh và là sự khác biệt của ACB so có nhiều tổ chức khác, là tác nhân tạo ra sự đồng thuận, nhất trí trong suy nghĩ và hành động của mỗi con người. Tính hệ thống đòi hỏi chúng tôi phải suy nghĩ và hành động theo nguyên tắc xây dựng ACB thành 1 cỗ máy mà ở đó mỗi con người cần thực hiện đúng và tốt nhiệm vụ của mình, không ai quan trọng hơn ai.

Khó khăn là như nhau có toàn bộ, sự khác biệt nằm ở chỗ vượt qua khó khăn như thế nào.

Chúng tôi nhận thức rõ rằng nếu 1 tập thể chỉ dựa vào 1 con người thì tập thể ấy sẽ không thể lớn hơn chính con người ấy. Nhưng mỗi con người biết cách đứng lên vai nhau và đứng lên vai người khổng lồ là kiến thức của nhân loại, sẽ có 1 tập thể khổng lồ. Đề cao tri thức trong hoạt động kinh doanh, tranh luận cởi mở và bình đẳng, biểu hiện quan điểm và cái mới chỉ được đón nhận nếu chứng tỏ rằng nó nổi bật so có cái cũ”.

ACB có văn hóa đón nhận sự khác biệt rất cao để mỗi người, ở vị trí của mình, có thể phát triển điểm mạnh của cái “tôi”, nếu phù hợp có chiến lược ngân hàng, tạo nên tính phong phú và sự năng động của hệ thống. Nhưng khi đã chọn lọc thì tính tuân thủ, ý thức kỷ luật là ép buộc. Điều này tạo nên sự hài hòa biện chứng giữa tính hệ thống, tập thể và năng lực, tài năng cá nhân.

Đó là lý do giải thích vì sao ở ACB không có cá nhân nào, kể cả các đại cổ đông sáng lập, nói rằng ACB là họ và họ là ACB. Nhưng làm việc của ACB đầy dấu ấn đậm nét của các con người ấy, các người khởi tạo và dẫn dắt các đột phá trong tư duy kinh doanh, là tác nhân giữ cân bằng trong bối cảnh nhiều bất ổn hôm nay. Bản thân họ là tài sản vô hình vô cùng lớn không biểu hiện thành con số trong bảng tổng kết tài sản hay báo cáo tài chính, nhưng bóng dáng họ luôn biểu hiện khi nhìn vào động thái chuyển động của các con số ấy cùng thời gian.

Sự dày dạn trong ngành ngân hàng không thể tính bằng con số tăng trưởng nóng, mà tính bằng năm tháng, bí quyết giúp ACB “sống sót” và giải quyết các di chứng của các cuộc khủng hoảng tài chính trong suốt thời gian đầy biến động, các tình huống “phi chuẩn mực”. Để đạt được thành quả đáng kể ngày hôm nay có lẽ nhờ ACB đã hình dung rất rõ làm việc ngân hàng là quản trị tốt được hệ thống, quản trị được rủi ro để tạo ra các giá trị tăng thêm cho xã hội. Đó là sự chủ động đối đầu có các khó khăn, tìm các thời cơ trong thách thức chung của nền kinh tế. Khó khăn là như nhau có toàn bộ, sự khác biệt nằm ở chỗ vượt qua khó khăn như thế nào.

“Các tình huống phi chuẩn mực đòi hỏi các giải pháp cũng phi chuẩn mực. Điều làm chúng tôi tự tin là có 1 hệ thống vận hành ăn ý, có bộ vi xử lý tốc độ cao, có các con người có tri thức, văn hóa công ty lành mạnh, kỹ năng tạo giá trị tăng thêm cao, khả năng vượt khó mạnh mẽ và năng lực tận dụng thời cơ tốt”, Lý Xuân Hải từng nói bởi thế.

Tôi còn nhớ mãi, khi hỏi anh làm thế nào để anh có thể chiến thắng lòng tham và sự sợ hãi – điều khó khăn nhất đối có 1 người kinh doanh tiền tệ? Hải đã trả lời rằng: “Để lòng tham không thành quá độ phải biết sợ, tức là tránh xa các điều không đúng pháp luật, trái thông lệ và vi phạm đạo đức kinh doanh. Để chiến thắng sự sợ hãi phải biết tham lam 1 cách hợp lý, tức luôn giữ sự khách quan, vận dụng trí tuệ trong tiếp nhận và xử lý thông tin để tận dụng các thời cơ thường rất ngắn hạn trong khó khăn. Khi là thành viên của gia đình ACB, tính hệ thống và các giá trị cốt lõi của ACB sẽ làm cho khách mua không phải sợ điều gì do chúng tôi luôn làm đúng và cũng như kiểm soát được lòng tham để từ chối các đồng tiền không sạch sẽ, không minh bạch”.

Và có tư duy ấy, không phải “ai” đang giữ sự sạch sẽ cho ACB mà chính văn hóa và hệ thống các giá trị cốt lõi của ACB là nhân tố giữ được sự “sạch sẽ” của mỗi con người ACB và các ai không bởi thế sẽ có nguy cơ bị đào thải.

“Cần phải nói thêm không phải toàn bộ các người đã rời ACB là bị đào thải, nhiều người ra đi là để chiêm nghiệm và tìm các thời cơ mới. Và ở ACB chúng tôi tự hào có sự thành công của họ”, Hải khẳng định.

Người ta thường cho rằng người làm ngân hàng phải có cái đầu lạnh, nhưng anh lại là 1 người đầy cảm xúc. Làm thế nào để giữ được sự chân thật cả trong các lúc cam go nhất, và niềm tin mãnh liệt vào chính mình? Hải cho rằng làm ngân hàng ở Việt Nam rất rủi ro do môi trường kinh doanh chưa hoàn thiện, quá trình tích lũy của nền kinh tế gắn chặt có quá trình tích lũy vốn và tư bản của công ty; bên cạnh đó là sự tạo thành và tích lũy các hệ giá trị mới, bao gồm cả các giá trị văn hóa.

Đấy chính là thời cơ và sự quyến rũ của ngành ngân hàng tài chính Việt Nam, luôn ở tâm điểm của quá trình tích lũy vốn ấy. Tuy nhiên để tránh khỏi vấp ngã, mỗi con người và tổ chức cần phải có 1 quá trình tiếp nhận và xử lý thông tin hiệu quả. Với sự phát triển của Internet và truyền thông hôm nay, thông tin mỗi người có thể tiếp nhận là như nhau.

Nhưng theo anh, sức mạnh không nằm ở thông tin mà nằm ở xử lý thông tin. Để xử lý thông tin chính xác và khách quan cần có năng lực tư duy logic, loại bỏ thông tin nhiễu, tìm quy luật trong sự hỗn loạn và tìm thấy sự bất thường trong các sự việc đơn điệu lặp đi lặp lại, tìm thấy sự dễ làm trong mớ phức tạp và thấy sự phức tạp trong các điều dễ làm, thấy thời cơ trong thách thức và thách thức trong các thời cơ rõ ràng. “Có lẽ vì thế mà người ta nâng quan điểm lên thành cái đầu phải lạnh chăng?”, Hải tự vấn.

Hải từng chia sẻ có tôi: “Là con người ai cũng có chuỗi cảm xúc và hệ tư duy logic riêng, tức là cái “tôi” của mình. Trong 1 tổ chức như ACB, cái tôi chỉ biểu hiện có 1 nhóm người đủ hẹp trong quá trình tranh luận. Trong thực thi công việc mỗi người, trong đó có tôi, cảm xúc có điều mà ACB cảm nhận và tư duy theo lối mà ACB tư duy. Do đó nếu ai đó thấy tôi đầy cảm xúc thì trước hết bởi ACB là 1 tổ chức đầy cảm xúc. Và nếu có ai đó thấy tôi có niềm tin mạnh mẽ đó chính là do tôi là 1 phần của ACB, lại may mắn được giao cầm ngọn cờ để chạy đầu, có niềm tin có được trước hết là niềm tin vào gia đình ACB và các mục tiêu mà ACB hướng đến…”

Làm thế nào có thể giữ được hòa khí và 1 sự thống nhất cao giữa các con người đầy cá tính của ACB? Tôi hay thắc mắc điều đó có Hải. Anh thường cười: “Đúng ra phải hỏi các con người đầy cá tính ấy vì sao lại cho tôi sự may mắn làm người cầm cây gậy chạy đầu trong cuộc chạy đua tiếp sức của ACB chứ. Họ là các người lớn, thành đạt, thông minh, tinh thần kinh doanh cao độ và đầy bản lĩnh. Bản lĩnh đến mức tự mình từ bỏ quyền lực ở ngân hàng, giao cho thế hệ thứ hai như 1 cam đoan mạnh mẽ để cùng nhau đổi mới, cùng nhau chinh phục các đỉnh cao mới.

Trong quá trình làm việc, các người đến sau như chúng tôi được tin cậy và giao nhiều trọng trách trong quá trình giải quyết các vấn đề kinh doanh. Trong trao đổi chúng tôi được quyền phát biểu tranh luận thoải mái, có các lúc rất quyết liệt. Nhiều lúc chúng tôi, các người đến sau, quên cả vai lứa và bảo vệ quan điểm của mình 1 cách rất mạnh mẽ không kiêng kị gì.

Bản thân các cổ đông sáng lập cũng tranh luận có nhau và có chúng tôi rất gay gắt… để tìm ra giải pháp chung. Một không khí rất giống có các cuộc tranh luận khoa học trong môi trường nghiên cứu trước đây của tôi. Đó cũng là điều giúp chúng tôi lớn lên nhanh và học hỏi được nhiều điều mà không 1 sách giáo khoa nào có được về việc tổ chức kinh doanh, đánh giá nhân sự và điều hành hay quản trị ngân hàng.

Môi trường đó, văn hóa đó, bên cạnh các nhân tố phúc lợi hữu hình, là điểm đặc thù giúp cho các ai đã đến có ACB rất khó bỏ đi hoặc nếu có đi thì có nỗi vấn vương rất lớn. Tôi đã nghe nhiều người trước đây đã làm ở ACB nói bởi thế.

Tôi có cảm giác không có thất bại nào là không vượt qua nổi khi chúng tôi đứng bên cạnh nhau. Không các thế mỗi lần thất bại là thời cơ để lớn lên. Tôi có thể tự tin mà nói rằng, ACB có thể không thành công trong 1 sự việc cụ thể nào đó nhưng sẽ hoàn thành mục tiêu về chung cuộc.

Chúng tôi vẫn nói rằng có thể đón nhận thua 1 trận đấu nhưng phải thắng trong cả cuộc chơi. Và trong bối cảnh ấy, chúng tôi không đặt mục tiêu “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Không các vậy chúng tôi cho rằng gánh vác trên vai các lo toan để ACB liên tục phát triển, để ACB trở thành ngân hàng của mọi nhà, là người cung cấp sản phẩm dịch vụ tốt cho khách hàng, là nơi làm việc tốt của nhân viên, là thành viên tốt của phân khúc, là tổ chức có trách nhiệm của xã hội và điểm đầu tư hiệu quả cho cổ đông… là 1 phần của cuộc sống và quá trình kinh doanh. Điều quan trọng nhất đối có chúng tôi là làm sao để điều ấy thực sự xảy ra.

Những ai được sống đúng như bản thân mình thì không bao giờ thấy thua thiệt và luôn thấy nhẹ nhàng thanh thản…”

Trong bối cảnh nền kinh tế mới phát triển, các lỗ hổng về quản lý vĩ mô, các dao động xám, dao động mờ ranh giới đúng sai rất mong manh, khiến cho người làm ngân hàng như… đi trên dây! Rất nhiều người đã vướng vào vòng lao lý, nhưng trong cái sai của họ, cũng không thể không nói đến các sai sót trong quản lý, điều hành vĩ mô.

Không hiểu sao tôi vẫn có niềm tin vào con người ấy…

Không bao giờ là không có giải pháp hay lối thoát

Trong bài viết dành cho các người trên 30 đăng trên Facebook của mình, Lý Xuân Hải chia sẻ:

“Phàm trên đời nếu lỡ bị ngã xuống hố, không nên đổ lỗi cho ai. Trước hết là ở ta, bởi trước khi ngã luôn có sự chọn lọc – ít nhất là chọn không đi vào con các con phố ấy. Nếu đã là ở ta thì đừng đổ lỗi hay trách móc ai cả, kể cả ta, mà hãy tìm giải pháp. Hoảng loạn, kêu khóc, mất kiểm soát bản thân, đạp dầu người khác để trèo lên… chỉ làm tốn năng lượng, mất thời gian, gây hại cho mình và cho nhau… sẽ dẫn đến kết cục tồi tệ hơn.

Giữ bình tĩnh, tỉnh táo tính toán, tạm quên quá khứ, quên nguyên nhân… thả lỏng, thực dụng, chọn lọc cách hành xử, giải pháp tốn ít năng lượng nhất và đem lại hiệu quả, lợi ích cao nhất trong mỗi thời điểm là cách hành xử tối ưu để thoát hiểm.

Đó là trách nhiệm của cái đầu bản lĩnh – thủ lĩnh. Hãy dành năng lượng, trí tuệ cho việc tính toán: Sẽ thoát hiểm bằng cách nào? Bao lâu? Cái giá phải trả? Phải làm sao để tồn ở, sống sót cho đến khi có thời cơ thoát? Có thể làm gì để thời cơ thoát dễ dàng hơn?

Quan trọng hơn cả là xác định: Ai, cái gì là người ta có thể tin và dựa vào tuyệt đối? Ai, cái gì là kẻ thù, mối đe dọa của ta? Ai, cái gì ta vừa tin vừa không?

Khi dấn thân vào nơi nguy hiểm, tốt nhất là hoặc đi có người tuyệt đối trung thành có ta hoặc có kẻ thù. Bởi có người trung thành ta biết luôn có thể dựa vào họ khi cần trợ giúp, có kẻ thù ta sẽ luôn đề phòng cảnh giác để không bị hại.

Nên tránh nhất là các thứ nửa này nửa kia, có thể là khách mua cũng có thể là thù: ta không thể biết khi nào có thể dựa vào và khi nào phải cảnh giác – khi họ giúp, ta tưởng họ mưu hại ta nên nhận cũng nửa vời, khi họ hại ta ta lại tưởng họ giúp nên mất cảnh giác nhận đòn trọn bộ – vô cùng tệ hại.

Nếu đã lỡ rơi xuống hố, nguyên tắc ứng xử là gì? Đừng làm gì để cho cái hố sâu thêm. Nếu đó là hố phân thì hãy ngậm miệng lại. Nếu trong hố có hổ báo, rắn rết thì hãy tập sống chung có chúng 1 cách hài hòa. Đừng cố biến hổ báo rắn rết thành người – vô ích.

Nhưng chớ có biến mình thành hổ báo, rắn rết… Bởi khi ra khỏi hố rất khó trở lại làm người.

Hãy làm gì có lợi cho bản thân nhất lúc này, giờ này, ngày này…; hãy đặt ra các chương trình, mục tiêu ngắn hạn và đủ thông minh để đi đến mục đích dài hạn.

Cuối cùng: Không bao giờ là không có giải pháp hay lối thoát. Vấn đề nằm ở mục đích và cái giá ta đón nhận trả”.

Bài viết trên Facebook của anh tức thì gây bão cùng đồng mạng, có số lượt chia sẻ và like lên đến trên 4.000. Hiện con số theo dõi Facebook cá nhân của anh đã lên tới 11.226 người!

Nói thế, để hiểu rằng đời doanh nhân chông gai đến nhường nào…

“Không nhận thức được căn bệnh của mình là cơn sốc về sự cách tân thì khó tồn ở”

Và hôm nay, đứng trước 350 doanh nhân của CLB Doanh nhân và quản trị, từng trải có, trẻ măng có, Lý Xuân Hải đã mở màn bài nói chuyện của mình bằng câu nói khiêm nhường: “Có lẽ tôi là người thất bại nhiều hơn các anh chị, nên tôi có thể chia sẻ điều đó”. Sống càng dài, nếm trải càng nhiều vinh quang và cay đắng, dường như con người càng khiêm cung.

Vẫn giữ lối suy tư logic và thực tiễn, Lý Xuân Hải đã bỏ hết bài thuyết trình mà anh dự kiến sẵn sang 1 bên, để chia sẻ có khách mua bè doanh nhân các điều từ đáy lòng mình có giọng nói khỏe khoắn, sâu lắng.

“Toàn bộ sự phát triển xã hội loài người từ khi biết suy nghĩ là dao động 50 ngàn năm đến giờ, nếu tính ra, nó là thời gian của dao động 800 ngàn quãng đời; trong đó ở 70 ngàn quãng đời cuối cùng con người mới biết đến chữ viết, in ấn; 20 ngàn quãng đời gần đây nhất biết đến động cơ… Gần như toàn bộ các gì hôm nay chúng ta đang sử dụng nằm trong các quãng đời cuối cùng. Điều này nói lên chúng ta đang sống trong địa cầu mà sự cách tân diễn ra có gia tốc cực lớn.

Thế hệ tôi nay đã già rồi, nhưng được chứng kiến nhiều sự kiện hàng thế kỷ mới xảy ra 1 lần, đó là sự sụp đổ của 1 đế chế lớn là Liên Xô và khối Đông Âu, đó là các cuộc khủng hoảng kinh tế có quy mô lớn chưa từng thấy… Tất cả chúng ta, trong đó có tôi, đang đứng trước cơn sốc quá nặng bởi vì thất bại có chính mình trong sự đổi thay ấy…

Trong quãng 800 ngàn quãng đời ấy diễn ra 1 bước ngoặt lớn khi 799 ngàn quãng đời trước đó chỉ biết khai thác thiên nhiên, tài nguyên; còn bây giờ, có chỉ 1 quãng đời, bên cạnh khai thác tài nguyên con người bắt đầu tạo ra tài nguyên, đó là kỷ nguyên của internet, xuất hiện biên giới mới, tạo ra quốc gia mới đó là Facebook có 1.55 tỷ người dùng, cùng WhatsApp đã cán mốc 1 tỷ người dùng, Twitter 320 triệu người dùng…, trở thành các “quốc gia” hùng hậu không biên giới. Chúng ta có thể không biết ông hàng xóm bên cạnh nhà mình có bao nhiêu người con, nhưng lại biết rất rõ 1 người tận bên Mỹ sáng nay ăn gì.

Trong khi cái máy còn có thể biết học để sáng tạo, biết ra chọn lọc, thì có công ty toàn bộ bộ máy không biết ra chọn lọc, mà phải dựa vào người cao nhất chọn lọc thì sẽ thua.

Lần đầu tiên con người tạo ra kho tàng ghê gớm, đó là Big Data, nếu ai làm chủ kho dữ liệu ấy sẽ làm được rất nhiều thứ. Big Data là cái đích chúng ta phải nhắm tới.

Nếu chúng ta không nhận thức được căn bệnh của mình là cơn sốc về sự cách tân thì khó tồn ở, và tôi là điển hình của sự thất bại ấy.

Một vấn đề nữa là khái niệm về sức mạnh cách tân theo thời gian. Ban đầu sức mạnh thuộc về người có cơ bắp, Đến giai doạn phát triển máy móc, ai có máy móc người đó có sức mạnh, thứ hai nữa ai có công nghệ tốt là có sức mạnh…

Thập kỷ 80, ai có thông tin, người đó có sức mạnh, các cuộc chiến tranh thực sự đã xảy ra, ai có thông tin người đó chiến thắng.

Đến thời điểm này, thông tin là bình đẳng có toàn bộ mọi người, quan trọng là xử lý thông tin. Xử lý nhanh thì đi kịp có địa cầu, xử lý chậm là thua. Một công ty không biết xử lý thông tin, không có bộ máy để xử lý thông tin đảm bảo thất bại. Đó là điều tôi băn khoăn nhất. Trong khi cái máy còn có thể biết học để sáng tạo, biết ra chọn lọc, thì có công ty toàn bộ bộ máy không biết ra chọn lọc, mà phải dựa vào người cao nhất chọn lọc thì sẽ thua.

Do vậy cả công ty phải biết nhận thông tin, sàng lọc để tạo ra 1 cơ chế tự ra chọn lọc. Đó là lý do các công ty về công nghệ đang cách tân ghê gớm. Facebook, Google đã không cần người có bằng cấp, mà cần người có tư duy độc lập, biết tự ra chọn lọc.

Liên quan đến sứ mệnh, tầm nhìn. Quả thật từ thời sinh viên năm thứ ba, tôi đã được học môn Thẩm mỹ học. Cô giáo giảng rằng con người từ khi sinh ra đều mong muốn đi tìm cái đẹp. Cô đặt ra câu hỏi “Con người sinh ra để làm gì?”. Câu hỏi đó ám ảnh tôi bao nhiêu năm, và cho đến bây giờ tôi cũng chưa biết mình sinh ra để làm gì. Nhưng bằng cách đặt câu hỏi ấy liên tục, trong các lúc thất bại, trong rất nhiều hoàn cảnh, tôi thấy mình hình như là người chiến thắng.

Một công ty cũng theo trình tự tương tự vậy, khi biết mình sinh ra để làm gì? Để từ đó biết mình sẽ đứng ở đâu trong bản đồ chung hỗn độn của nền kinh tế toàn cầu này.

Để hiện thực tầm nhìn ấy, chúng ta phải biết được đi đến bằng con các con phố nào, nguồn lực nào, đó là chiến lược, giống như từng trận đánh, phải có chiến lược và sách lược để chiến thắng. Trong trận chiến ấy, mỗi người sẽ thực hiện công việc của mình, hoặc theo cách hoàn toàn máy móc, hoặc có sáng kiến…

Trong bối cảnh địa cầu cách tân ghê gớm, chúng ta phải xử lý thông tin nhiều, đôi khi chúng ta phải làm ngược, tìm kiếm các sáng kiến từ dưới lên, cách tân hoàn toàn chiến lược.

Sứ mệnh đầu tiên của Facebook chỉ là xếp hạng các cô gái đẹp trong trường, nhưng ai đó trong team của Facebook đã có sáng kiến biến nó thành công cụ để cách tân địa cầu. Rõ là hãy đừng làm các gì quá dài hạn, đôi khi các thứ ngắn hạn lại làm cách tân toàn bộ chúng ta.

Mỗi anh chị có 1 đam mê, khát vọng khác nhau, hãy xây dựng cho mình 1 mục tiêu khác nhau. Bên cạnh phải có tham vọng, trí tuệ, để giúp mình đạt hiệu quả cao nhất, tạo ra giá trị cho xã hội, đó mới là điều ta mong muốn.

Tại sao mỗi chúng ta không đặt ra mục tiêu lớn hơn cho chính mình? Quan trọng là tìm cách biến nó thành hiện thực”.

Dự báo và xử lý thông tin tốt để ra chọn lọc đúng

Lý Xuân Hải đã thẳng thắn trả lời nhiều câu hỏi được đưa ra:

Trải qua các thăng trầm trong cuộc sống, anh có gì hối hận? Anh xác định sứ mệnh của mình trong tương lai là gì?

Tôi có rất nhiều hối hận về các gì chưa làm, chứ không hối hận về việc đã làm. Tôi tâm niệm rằng con người luôn hối hận, nên nếu có đam mê gì thì hãy gắng sức thực hiện, đừng để đến lúc chết đi phải hối hận.

Cho đến giờ tôi vẫn chưa biết sứ mệnh của mình là gì trong địa cầu biến đổi nhanh như hôm nay, phải đón nhận là địa cầu luôn cách tân, và cho đến khi mình chết đi, mới có thể biết được rằng mình đã sống 1 cuộc đời xứng đáng…

Vậy theo anh, mục tiêu dài hạn sẽ ứng xử thế nào trong địa cầu biến đổi cực kỳ nhanh? Làm thế nào giúp ra chọn lọc trong tổ chức mà không bị quá tùy thuộc vào người đứng đầu?

Thực ra mọi cái nằm ở chiến lược, nằm ở 1 chuỗi hành động để chiến thắng các đối thủ liên tục cách tân, kể cả bản thân chúng ta.

Tổ chức phải nhanh nhạy, bền bỉ, sẵn sàng đón nhận cách tân, và đôi khi cách tân ấy hoàn toàn đảo ngược. Không hề dễ dàng. Rất nhiều năm con người chạy bằng ngựa, giờ đối đầu bằng các thứ nhanh hơn cả máy bay. Quan trọng là công việc dự báo, đó là xử lý thông tin để ra chọn lọc.

Còn để tổ chức ra chọn lọc, phải cho phép tổ chức, nhân viên, lãnh đạo có quyền chọn lọc. Nếu cứ lo ngại họ có thể ra chọn lọc sai thì đến lúc nào đó họ mới dám ra chọn lọc đúng. Những vấn đề này tùy thuộc vào văn hóa tổ chức. Rất nhiều vấn đề của chúng ta giai đoạn này không ai dám chịu trách nhiệm, không dám ra chọn lọc. Do vậy phải có cơ chế để cho phép mỗi con người trong tổ chức có quyền ra chọn lọc

Trong 1 lần trò chuyện, có người đã hỏi Napoleon rằng “Tại sao quân ông ít hơn, tường tài của ông ít hơn… mà ông đánh thắng?”. Napoleon trả lời rằng “ Ông nhầm, tổng số tướng tài của tôi ít, lính tôi ít, nhưng trong từng trận đánh, quân tôi đông hơn, tướng tài nhiều hơn…”. Đó là phải có sự tập trung vào từng mũi nhọn, chứ đừng dàn trải nguồn lực.

Tạo cơ chế tự chọn lọc cho mỗi thành viên, nhưng phải có quản trị rủi ro, để mọi người dám ra chọn lọc và dám chịu trách nhiệm nhiều hơn.

Theo bí kíp của anh, sai lầm nào mà công ty thường mắc phải khi xây dựng tầm nhìn, sứ mệnh?

Sai lầm thường gặp là chúng ta không có chiến lược. Mọi chiến lược đều vô nghĩa nếu không tổ chức thực hiện. Rất nhiều công ty về chiến lược, mục tiêu, tham vọng không tồi, nhưng đến lúc tổ chức thực hiện bị gãy. Thành công chỉ 1% là do thiên tài, 99% là do tổ chức thực hiện.

(*) Doanh nhân Lý Xuân Hải, nguyên CEO ngân hàng ACB, hiện là Chủ tịch HĐQT Công ty Lụa tơ tằm Bảo Lộc (Bảo Lộc Silk)

Các khách mua đang xem chuyên mục blog dackhukinhtebacvanphong.info của dackhukinhtebacvanphong.info

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Close